Chiều nay lại tan tầm, Sài gòn đường đi về mùa này ven đường có hoa Trò nở thơm ngát. Anh lẻ loi chậm rãi thưởng thức hương vị thâm quên mà bấy lâu nay anh không thấy và bùi ngùi, Về tới nhà nghe tiếng nhac, Em có biết không ? , Anh có cảm giác người ta
đang hát cho riêng Anh , lời tình ấy như chỉ dành riêng cho anh
Và Anh nhớ Em , Em có biết không ? tai sao Anh lại nhớ Em ? tại sao
Anh lại nghĩ về Em nhiều như thế ?
Không biết có phải vì Anh lo sợ về một điều gì đó mong manh lắm , dễ
vỡ lắm nên trong lòng luôn phảng phất một nỗi cô đơn . Ngay cả những
lúc Anh tưởng rằng có Em . Có Em , sẽ có Em không nếu một ngày nào đó
Anh sẽ được ngại ngùng lắng nghe những lời yêu thương của em , lời nào
ngọt ngào quá êm say .Có những lúc ngồi một mình trong căn phòng vắng
, đọc lại tin nhắn Em gửi cho Anh, Anh càng cảm nhận hơn sự lẻ loi cô
độc của mình .
Không có Em , không có lời thì thầm trầm ấm của Em .
Em à . Điều đó với Anh thật sự khó chịu biết nhường nào .
Thời gian trôi qua thật nhanh fải ko Em? Mới hôm nào anh quen em, mới
hôm nào chủ nhật 13/8/18, mới hôm qua
anh còn có em bên cạnh, thế mà giờ phải ngồi đây nhớ Em.......Nhưng
những kỉ niệm đẹp khi có em ,vẫn tồn tại, tồn tại mãi như tình yêu của
anh dành cho em....
"Em yêu của anh"!
Đây là lần đầu tiên Em nghe thấy Anh gọi Em như vậy.Nhưng em có biết
rằng anh đã từng thầm gọi em như thế hàng ngàn, hàng vạn lần thậm chí
cho đến mãi mãi về sau anh vẫn sẽ gọi em âu yếm như vậy trong trái tim
anh. Có thể Em sẽ nghĩ Anh thay đổi cách xưng hô nhanh quá nhưng Anh
cảm thấy nó chẳng sao cả và nếu Em không thích thì Anh sẽ không nói
như thế với em nũa em nói cho anh biết nhá
Em có biết Anh đã đến với Em bằng tình cảm trong sáng và chân thành ,
Anh nhớ Em và Anh không hiểu vì sao lại thế . Cảm giác cần nghe Em ..
chưa bao giờ khiến Anh nôn nao như vậy . Bên Anh em không như đứa trẻ
hồn nhiên và hay ... giận dỗi .. nhưng Anh nghĩ về Em bằng tất cả
những gì lần đầu tiên đến với tâm hồn Anh .Có nhiều lúc chẳng có ai
nhìn Anh thế mà chỉ cần nghĩ về em thôi . Anh cũng như có em bên cạnh.
.. có Em bên cạnh Anh đâu Em nhỉ ? .. thế mà Anh cứ luôn có cảm giác
anh thật là hạnh phúc như được đối diện soi mắt Anh trong Em để được
thấy mình vĩnh viễn trong đó .
"Đối với thế giới này anh chỉ là một ai đó nhưng đồi với một ai đó thì
anh lại là cả một thế giới này"
Tiếng hát ai đó sao mà tha thiết đến vậy . có phải thế không Em ? Có
thể nào trên cuộc đời này Anh được sinh ra để dành cho Em và Em sẽ là
của Anh không ? Có thể trên cuộc đời này thật sự có điều mà người đời
vẫn nói đó là " duyên " và " phận " không Em ?. Nếu anh không chấp nhận đi sang Nhơ Trạch hôm đó thì anh có gặp em không, nếu anh không làm cty Tân Kỷ thì
có chắc là em trở thành honey của anh ko? Nghĩ lại thấy hay quá
em ạ
Em biết không ? Anh đã nghĩ về Em rất nhiều . Anh không biết có phải
Em sẽ thật sự sẽ là của Anh hay không ? nhưng Anh ao ước được có Em ,
nghe Em nói nghe Em thì thầm .. nghe Em và Anh chỉ muốn nghe Em thì
thầm với only Anh mà thôi
Kỷ niệm .... chỉ là những lời tình .. như một sự dịu dàng ... trớ trêu
.. có bao giờ giấc mơ sẽ chẳng là sự thật không Em ? và ta gặp nhau ta
yêu nhau bởi những lời tình khúc không Em ? Có thể?
Tình yêu chau chuốt từng giờ sẽ lớn thêm hơn
Em có thể cảm nhận được một chút yêu nhiệm màu đã phủ đầy nỗi trống
trơ ngày mai và hẳn rằng đâu đó có thiên đàng thật sự không Em ?
Anh vẫn muốn như thế muốn Em được lớn lên bên cạnh Anh ,muốn được che
chở bảo vệ cho Em, muốn được cùng Em đi đến cùng trời cuối đất bởi vì
Em sẽ là người Anh yêu nhất Em có biết không ?
Tiếng hát day dứt bên Anh .. ngoài trời mưa vẫn không ngớt . Mưa có
mang đi dùm Anh cái cảm giác lo sợ này không Em ? Người ta vẫn nói .
Tình đầu rất đẹp ... nhưng lại mong manh đến vô cùng ... Anh có hơi lo
sợ mối tình đầu của em
Anh chỉ muốn nói với anh riêng Em .. .. Lời tình của Anh .. cho dù
cuộc đời sẽ thế nào .. cho dù chúng ta có phải cách xa nhau nhưng
những gì Anh dành cho Em ... sẽ mãi mãi ở trọn trong trái tim chúng
mình .. đó là vĩnh cửu phải không Em ? Vì tình yêu vẫn còn cách xa ,
để mà cho Anh nhớ Anh mong . Tình yêu hôm nay là hạt để sớm mai đã hoá
thành rừng có phải không Em?
Tình yêu hai từ đó mãi mãi là niềm bí ẩn để đưa người ta đến cõi vô cùng ....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét